Thời Tuyên Đức (1) trong cung rất chuộng chơi chọi dế,ệnLiêuTraiChíDịmilan đấu với juventus hàng năm bắt dân gian cung tiến. Trò đó không phải nảy sinh từ đất Thiểm Tây mà do viên quan huyện lệnh huyện Hoa Âm muốn lấy lòng quan trên đem tiến một con. Quan tỉnh thâý nó chọi hay quá đòi phải cung tiến thường xuyên. Quan huyện lại đòi lý trưởng phải cung cấp. Ngoài chợ bọn tay chơi tìm mua được con nào tốt, đem nhốt vào lồng nuôi, nâng giá lên thành hàng quý lạ. Còn bọn lý dịch giảo hoạt lấy lệ cung tiến dế, sách nhiễu dân chúng. Mỗi đầu dế phải nộp, đủ làm khuynh gia bại sản mấy nhà.
Huyện ấy, có người tên Thành Danh đã là một đồng sinh (2) nhưng không theo học tiếp nữa. Anh ta vốn người chất phác, ít nói, cho nên bọn hương chức quyền thế ép phải giữ chân chức dịch trong làng. Tuy nhiên phương bách kế từ chối nhưng vẫn không thoát. Mới chưa đầy một năm mà gia sản nhỏ mọn của anh ta cơ hồ đã kiệt. Gặp vụ nộp dế, Thành không dám bổ bán sách nhiễu dân mà nhà thì không còn gì để bù, bởi thế lo buồn quá chỉ muốn chết đi cho rảnh. Người vợ khuyên can:
- Chết thì được việc gì, chi bằng tự tìm bắt lấy, muôn một may ra được con nào chăng.
Thành cho là phải, từ đó cứ sáng đi tối về, tay xách ống tre, lồng tơ, đủ cách bới đất lật đá tìm hang, mọi nơi tường đổ, bờ hoang bãi cỏ. Cũng có lần moi được vài ba con, nhưng vừa yếu lại vừa bé, không đủ quy cách. Quan trên cứ hạn mà trách phạt, quá hơn chục ngày Thành phải chịu đòn trăm gậy, đôi mông máu me be bét mà chẳng có con dế nào để nộp. Về nhà anh ta lăn lộn, trăn trở trên giường, chỉ còn nghĩ đến chuyện tự tử mà thôi.
Lúc ấy, trong thôn có cô đồng gù mới đến, có tài bói toán cầu thần. Vợ Thành chạy tiền đến bói. Gái tơ, nạ dòng kéo đến chật cổng ngõ. Trong nhà buồng kín che mành, cửa bày hương án. Nguời đến bói thắp hương sì sụp lễ. Cô đồn đứng bên hướng lên không trung khấn thay mồm mấp máy thì thầm không biết nói những gì. Mọi người xung quanh cung kính đứng nghe. Lát sau trong mành ném ra mảnh giáy ghi rõ những lời truyền phán chỉ bảo, không mảy sai lẫn lộn.
Vợ Thành nộp tiền trước án rồi cũng thắp hương làm lễ như những người trước. Độ giập bã trầu thì mành động có mảnh giáy ném ra. Giở ra xem, không thấy chữ, chỉ có hình vẽ: ở giữa là đền gác như kiểu chùa Phật; đằng sau dưới ngọn núi nhỏ lổn nhổn những mô đất kỳ quái, những bụi gai tua tua, một chú dế “thanh ma” nằm phục, bên cạnh là con ếch trong tư thế định nhảy ra. Xem mà không hiểu ra sao, chỉ thấy qua chú dế dường như có bao hàm ẩn ý về việc mình cầu khẩn, cho nên vợ Thành bọc giấy vào người, đem về đưa chồng xem. Thành xem trăn trở tự nhủ: “Phải chăng bức vẽ này chỉ cho ta chỗ bắt dế?”. Ngắm kỹ hình vẽ thấy giống như Đại Phật Các ở mé đông thôn. Bèn gượng dậy, cầm theo bức vẽ, chống gậy lần ra mé sau chùa. Ở đó có một ngôi mộ cổ trên gò cây cỏ um tùm. Lần theo xung quanh mộ thấy đá lởm chởm rất giống hình vẽ. Thành vạch cây vén cỏ, căng mắt dỏng tai như đi tìm mũi kim hạt cải, nhưng không thấy dấu vết gì cả. Bỗng có một con ếch nhảy vọt ra, Thành kinh ngạc vội đuổi theo, ếch lẫn vào đám cỏ. Thành dõi theo hướng, lần tìm thấy một chú dế núp dưới gốc gai. Thành chộp vội, nhưng dế đã chui tọt vào trong hang. Lấy cỏ nhọn chọc, nó vẫn nằm lỳ trong ấy. Sau khi đem ống phung nước vào, bị sặc, một chú dế cực to khỏe mới thòi ra. Tóm được chú ta, nhìn kỹ: mình to, đuôi dài, cổ xanh, cánh vàng. Thành vô cùng mừng rỡ liền nhốt vào lồng mang về. Cả nhà ăn mừng, cho bắt bắt được trân châu bảo ngọc cũng không bằng. Rồi thả vào bồn, nuôi nấng hàng ngày bằng thóc ngâm sữa, thịt cua luộc, chắm sóc chí chút từng li từng tí, đợi đến kỳ hạn nộp quan.
Thành có đứa con trai lên chín, thấy bố đi vắng liền mở trộm bồn ra xem. Dế thừa cơ vọt ra. Thằng bé đuổi theo mãi vồ được vào tay thì dế đã gãy cẳng bẹp bụng, chết ngay tức khắc. Nó sợ quá chạy mách mẹ. Mẹ vừa nghe xong, mặt nhợt như chết rồi, quắt mắng ầm lên:
Linh thật sự không thích bất cứ loài động vật nào, ngay cả bọn thỏ dễ thương, cô chỉ nhìn chứ không muốn chạm vào. Linh cố gắng chấp nhận sự hiện diện của 3 con chó, nhưng việc đó quá khó, 3 con chó liên tục tiểu bậy, chúng cắn xé mọi đồ đạc trong nhà và sủa lên inh ỏi, Linh cảm thấy là cô sắp phát điên đến nơi rồi. Theo thời gian, cô đã luyện thói quen là lờ đi sự có mặt của bọn chó cưng ấy, sau bữa tối, Minh sẽ dẫn 3 con chó đi dạo khoảng 1 tiếng, đó là khoảng thời gian thoải mái nhất trong ngày của Linh.
Tối hôm đó, như thường lệ Minh dắt chó đi dạo, hội bạn của Linh gọi điện rủ cô đi uống nước tám chuyện, Linh liền đồng ý. Sau khi ra cửa, đứng đợi mãi mà không bắt được taxi, thế là Linh quyết định đi bộ, cô chọn đi đường tắt cho nhanh là rẽ qua lối đi ở công viên, đây cũng chính là đường mà Minh thường dắt chó đi dạo.
Gần đến công viên, Linh bất chợt thấy có một đôi nam nữ đang ngồi trên thảm cỏ, họ đang nô đùa với 3 con chó rất vui. Khi nhìn kĩ, Linh cảm thấy bị sốc, đôi nam nữ ấy không ai khác chính là chồng cô và một người phụ nữ lạ mặt, họ đang nắm tay nhau rất thân mật và cười nói vui vẻ.
Linh cảm thấy rất kì lạ, vì bọn thú cưng dường như rất quấn người phụ nữ ấy. Linh cố gắng giữ bình tĩnh đi đến trước mặt hai người, cô nhẹ nhàng hỏi: "Cô ấy là ai? Anh vui vẻ quá nhỉ?". Vừa thấy vợ lù lù xuất hiện thì Minh tái mét, anh ấp úng không nói nên lời, người phụ nữ ấy cũng vội vàng rời đi ngay.
Sau đó, Minh thành thật nói cho Linh biết, người phụ nữ ấy chính là mối tình đầu của anh. Sau khi biết Minh lấy vợ, cô ấy nói rất đau khổ, dù vậy cô ấy vẫn muốn nối lại tình xưa với anh. Minh vì một phút xiêu lòng nên không nỡ chối từ, kể từ đó, hai người đã hẹn hò mỗi tối ở công viên và chơi đùa với bọn thú cưng. Điều khiến Linh cảm thấy phẫn nộ chính là, 3 con chó cưng của Minh chính là tình đầu tặng cho anh và họ đã có một thời gian cùng chăm sóc với nhau.
Bây giờ thì Linh đã hiểu tại sao chồng không thể dứt khỏi bọn chó cưng ấy, bởi vì nó gắn liền kỉ niệm của anh và mối tình đầu. Linh gần như suy sụp, cô không thể chấp nhận việc chồng giấu giếm cô một chuyện như vậy. Nếu anh vẫn còn tình cảm với tình cũ thì tại sao còn đến bên cô làm gì? Tại sao lại làm khổ cô một đời như vậy?
评论专区