Thẩm Minh Dạ sửng sốt ngẩng đầu, vừa rồi hắn lại mất cảnh giác như vậy, có người ngay bên cạnh lại không hề hay biết!

Thẩm Minh Dạ đứng dậy, ngẩng đầu nhìn lên. chỉ thấy trên cây lúc này một nữ tử đang ngồi vắt vẻo. Làn váy xanh thẫm rũ xuống, đôi chân mảnh khảnh nhẹ nhàng đong đưa. Ba ngàn tóc đen được sợi vải xanh lam buộc lên đơn giản, tóc mai rủ xuống gương mặt xinh xắn non nớt.

Thiếu nữ nhìn hắn nhìn chằm chằm bản thân, nở một nụ cười cực nhạt, Thẩm Minh Dạ cảm thấy thiếu nữ này tuyệt đối không vô hại như vẻ ngoài của nàng. Đôi mắt kia, chứa đựng sự lạnh nhạt hờ hững mà hắn không cách nào nhìn thấu, tựa như bản thân đã nhìn thấu nhân tình thế thái. Chỉ cần nhìn vào ánh mắt kia, hắn có cảm giác tâm tư của bản thân bị nàng hoàn toàn nhìn thấu, thậm chí đối hắn chê cười.

Lam Nguyệt thấy hắn im lặng, hơi nhướng mi, nàng tung người, từ trên cây rơi xuống đất. Nhìn người trước mắt lúc này mới khôi phục tinh thần, Lam Nguyệt mở miệng, thanh âm mang theo chút trào phúng.

"Nếu ta là kẻ thù của ngươi, ngươi sớm đã chết trăm lần."

Trước mặt một người lạ cũng có thể thất thần, nàng không phải chọn nhầm một tên ngốc đi?

Thẩm Minh Dạ nghe lời này, khẽ lắc đầu:

"Ngươi đối với ta không mang theo sát ý, sao có thể tới giết ta."

"Sát ý? ha, đúng là buồn cười."

Lam Nguyệt nghe lời này của hắn, không khỏi buồn cười. Thẩm Minh Dạ khó hiểu nhìn nàng, hắn không nghĩ bản thân nói sai chỗ nào.

Lam Nguyệt xoay phiến lá trên tay, thanh âm nhàn nhạt vang lên, lại mang theo một cỗ khí phách đến Thẩm Minh Dạ cũng phải kinh ngạc.

"Sát thủ đã muốn giết người, còn ngu xuẩn đến mức lộ ra sát ý? Loại sát thủ như vậy không phải sớm đã chết ngàn lần sao?"

Sát khí chính là thứ khó phát hiện, nhưng cũng chỉ đối với người thường mà thôi, những người sống trong hắc đạo như nàng, điều đầu tiên phải học chính là giấu đi sát khí của bản thân, cũng chỉ có học được điều này, nàng mới có thể ẩn nấp bên cạnh kẻ thù gần mười năm mà không mảy may bị phát giác.

Cảnh giới cao hơn, thậm chí đứng trước mặt kẻ có thâm thù đại hận, vẫn có thể đối hắn ôn nhu dịu dàng thậm chí là si mê, yêu thích. Lúc giết người vẫn không mảy may nhìn được chút sát khí nào.

Kia, mới gọi là sát thủ!

Một đám lâu la, đến căn bản của một sát thủ cũng không có, còn xứng ra ngoài hành tẩu? Cũng không sợ mất mặt! Chả trách cũng chỉ có thể giết một vài tên râu ria ngu xuẩn.

Thẩm Minh Dạ nhìn nàng thật sâu, hắn không nghĩ, một tiểu nha đầu mười mấy tuổi, có thể nói ra những lời này.

Lam Nguyệt thấy hắn không nói lời nào, tiến đến cạnh hắn, thanh âm non nớt nhưng bình tĩnh vững vàng rơi vào tai hắn.

"Mạng của ngươi là ta cứu, từ nay về sau, mặc kệ ngươi có thân phận gì, ngươi chính là người của ta."

" />

Truyện Phượng Tôn Cửu Thiên: Khuynh Thành Tuyệt Sắc Linh Trận Sư

Bóng đá 2025-04-06 14:19:00 62
Thẩm Minh Dạ từ từ mở mắt,ệnPhượngTônCửuThiênKhuynhThànhTuyệtSắcLinhTrậnSưbxh bd duc đau đớn trong cơ thể hắn biến mất gần như không còn, hắn nheo mắt nhìn ánh nắng xuyên qua khẽ lá, từ dưới đất ngồi dậy.

Cảm giác bản thân như vừa đi qua ranh giới giữa sự sống và cái chết. Hắn cảm giác không chân thật lắm.

Thẩm Minh Dạ đưa tay lên, vốn chỉ định thử dùng linh lực lần nữa, hắn cũng không mang theo bất kì hy vọng nào, bởi hắn biết bản thân thực sự đã phế, có lẽ từ nay về sau, hắn liền thành thành thật thật làm một người bình thường, không chút tu vi.

Chỉ là không nghĩ tới, hắn vốn cho chỉ là thử một chút, lại không nghĩ tới đan điền hắn thực sự có phản ứng, điều này khiến Thẩm Minh Dạ kinh hỷ không thôi. Hắn thực sự kích động, lần nữa chậm rãi thử lại. Hắn chậm rãi đem linh khí dẫn vào đan điền, sự thật là đan điền của hắn vẫn có thể chuyển hóa linh khí thành linh lực.

Mặc dù tu vi không còn, nhưng hắn vẫn có thể tu luyện!! Chỉ cần còn có thể tu luyện, hắn lại không sợ không có ngày có thể trả thù.

Khóe môi hắn nhịn không được nhếch lên, chỉ là không nghĩ đến, một thanh âm cắt ngang suy nghĩ của hắn.

"Ngươi vui mừng cũng quá sớm đi, hiện tại ngươi vẫn chưa thể tu luyện lại lần nữa."

Thẩm Minh Dạ sửng sốt ngẩng đầu, vừa rồi hắn lại mất cảnh giác như vậy, có người ngay bên cạnh lại không hề hay biết!

Thẩm Minh Dạ đứng dậy, ngẩng đầu nhìn lên. chỉ thấy trên cây lúc này một nữ tử đang ngồi vắt vẻo. Làn váy xanh thẫm rũ xuống, đôi chân mảnh khảnh nhẹ nhàng đong đưa. Ba ngàn tóc đen được sợi vải xanh lam buộc lên đơn giản, tóc mai rủ xuống gương mặt xinh xắn non nớt.

Thiếu nữ nhìn hắn nhìn chằm chằm bản thân, nở một nụ cười cực nhạt, Thẩm Minh Dạ cảm thấy thiếu nữ này tuyệt đối không vô hại như vẻ ngoài của nàng. Đôi mắt kia, chứa đựng sự lạnh nhạt hờ hững mà hắn không cách nào nhìn thấu, tựa như bản thân đã nhìn thấu nhân tình thế thái. Chỉ cần nhìn vào ánh mắt kia, hắn có cảm giác tâm tư của bản thân bị nàng hoàn toàn nhìn thấu, thậm chí đối hắn chê cười.

Lam Nguyệt thấy hắn im lặng, hơi nhướng mi, nàng tung người, từ trên cây rơi xuống đất. Nhìn người trước mắt lúc này mới khôi phục tinh thần, Lam Nguyệt mở miệng, thanh âm mang theo chút trào phúng.

"Nếu ta là kẻ thù của ngươi, ngươi sớm đã chết trăm lần."

Trước mặt một người lạ cũng có thể thất thần, nàng không phải chọn nhầm một tên ngốc đi?

Thẩm Minh Dạ nghe lời này, khẽ lắc đầu:

"Ngươi đối với ta không mang theo sát ý, sao có thể tới giết ta."

"Sát ý? ha, đúng là buồn cười."

Lam Nguyệt nghe lời này của hắn, không khỏi buồn cười. Thẩm Minh Dạ khó hiểu nhìn nàng, hắn không nghĩ bản thân nói sai chỗ nào.

Lam Nguyệt xoay phiến lá trên tay, thanh âm nhàn nhạt vang lên, lại mang theo một cỗ khí phách đến Thẩm Minh Dạ cũng phải kinh ngạc.

"Sát thủ đã muốn giết người, còn ngu xuẩn đến mức lộ ra sát ý? Loại sát thủ như vậy không phải sớm đã chết ngàn lần sao?"

Sát khí chính là thứ khó phát hiện, nhưng cũng chỉ đối với người thường mà thôi, những người sống trong hắc đạo như nàng, điều đầu tiên phải học chính là giấu đi sát khí của bản thân, cũng chỉ có học được điều này, nàng mới có thể ẩn nấp bên cạnh kẻ thù gần mười năm mà không mảy may bị phát giác.

Cảnh giới cao hơn, thậm chí đứng trước mặt kẻ có thâm thù đại hận, vẫn có thể đối hắn ôn nhu dịu dàng thậm chí là si mê, yêu thích. Lúc giết người vẫn không mảy may nhìn được chút sát khí nào.

Kia, mới gọi là sát thủ!

Một đám lâu la, đến căn bản của một sát thủ cũng không có, còn xứng ra ngoài hành tẩu? Cũng không sợ mất mặt! Chả trách cũng chỉ có thể giết một vài tên râu ria ngu xuẩn.

Thẩm Minh Dạ nhìn nàng thật sâu, hắn không nghĩ, một tiểu nha đầu mười mấy tuổi, có thể nói ra những lời này.

Lam Nguyệt thấy hắn không nói lời nào, tiến đến cạnh hắn, thanh âm non nớt nhưng bình tĩnh vững vàng rơi vào tai hắn.

"Mạng của ngươi là ta cứu, từ nay về sau, mặc kệ ngươi có thân phận gì, ngươi chính là người của ta."

本文地址:http://play.tour-time.com/news/223d399628.html
版权声明

本文仅代表作者观点,不代表本站立场。
本文系作者授权发表,未经许可,不得转载。

全站热门

Nhận định, soi kèo Istanbulspor vs Yeni Malatyaspor, 21h00 ngày 4/4: Sớm đầu hàng

{keywords}Hồng Đào vào vai người mẹ có con đồng tính. 

Với Hồng Đào, đây là vai diễn để lại cho chị nhiều cảm xúc. Nữ diễn viên chia sẻ: "Là một người mẹ, lại có rất nhiều bạn bè thuộc cộng đồng LGBT nhưng tình huống của người mẹ trong bộ phim vẫn khiến tôi phải suy nghĩ nhiều để tìm ra cách diễn phù hợp. Nhưng rồi tôi vẫn quay về với bản năng yêu thương và kỳ vọng mà bất cứ người mẹ nào cũng mang trong mình. Ngoài đời chỉ có 2 cô con gái nhưng tình yêu của một người mẹ dành cho con thì không phân biệt giới tính".  

Hồng Đào tiết lộ  'Thưa Mẹ Con Đi' là một trải nghiệm đáng nhớ trong sự nghiệp của chị. “Tôi nghĩ điều đặc biệt nhất ở Thưa Mẹ Con Đi chính là dùng những điều gần gũi dung dị để nói lên tâm sự của những người có hoàn cảnh tương tự, mà tôi tin rằng không phải là ít trong xã hội ngày nay".

{keywords}
Nữ diễn viên thể hiện sự giằng xé nội tâm khi đứng trước sóng gió của gia đình. 

'Thưa Mẹ Con Đi' ra rạp từ 16/8. Bộ phim khác có sự góp mặt của Hồng Đào là 'Tìm chồng cho mẹ' cũng chính thức ra rạp từ 26/7. Đây là bộ phim cuối cùng có sự góp mặt của Hồng Đào và Quang Minh. Mới đây họ tuyên bố đường ai nấy đi sau 24 năm chung sống. 

Mỹ Anh

'Về nhà đi con' hé lộ diễn biến những tập cuối, Nhã làm Vũ lên bờ xuống ruộng

'Về nhà đi con' hé lộ diễn biến những tập cuối, Nhã làm Vũ lên bờ xuống ruộng

Diễn viên Quỳnh Nga, người thủ vai Nhã chia sẻ càng về cuối, tình tiết ngày càng rắc rối và căng thẳng.

">

Hồng Đào không buồn nếu con sống đúng giới tính

 – Hoa hậu Kỳ Duyên đã xuất sắc đả bại 8 chàng trai trong một gameshow và quyết định trích tiền thưởng hơn 45 triệu đồng mà mình đạt được để làm từ thiện.

Gameshow ‘Người đứng vững’ vừa phát sóng số đặc biệt nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10 với sự góp mặt của Hoa hậu Kỳ Duyên đã nhận được sự quan tâm của nhiều khán giả. Tham gia gameshow, Hoa hậu Việt Nam 2014 diện trang phục đen đơn giản, nữ tính.  

{keywords}
Hoa hậu Kỳ Duyên tham dự gameshow Người đứng vững số đặc biệt nhân ngày 20/10.

Tham gia gameshow, Kỳ Duyên phải đối đầu với 10 chàng trai đến từ nhiều ngành nghề khác nhau. Người đẹp phải dùng vốn kiến thức của mình để loại dần các đối thủ bằng cách vượt qua nhiều câu hỏi hóc búa. Trong vòng 20 giây, với áp lực từ phía đối thủ, người đẹp đã trải qua những phần “giao đấu” trí tuệ đầy căng thẳng.

{keywords}
Kỳ Duyên và những giây phút căng thẳng khi trả lời các câu hỏi.

Dù bị gán danh hiệu hoa hậu lắm thị phi nhất showbiz Việt nhưng khán giả không thể phủ nhận vốn kiến thức đa dạng và phong phú của người đẹp gốc Nam Định. Trong chương trình, Kỳ Duyên đã xuất sắc vượt qua 17 câu hỏi để ‘đả bại’ 8 chàng trai và mang về số tiền thưởng là hơn 45 triệu đồng.

Cụ thể, Hoa hậu Việt Nam 2014 đã dễ dàng vượt qua các người chơi phụ khá dễ dàng chỉ với một hoặc hai câu hỏi. Duy chỉ có người chơi thứ 5 đồng thời cũng là cựu sinh viên Đại học Ngoại thương khiến cô phải trả lời 6 câu hỏi mới có thể vượt qua. Hay người chơi thứ 7 cũng khiến Kỳ Duyên đau đầu khi đến câu hỏi thứ 4 mới có thể hạ gục.

{keywords}
Kỳ Duyên xuất sắc 'hạ gục' được 8 chàng trai của chương trình.

Việc vượt qua được 8 đối thủ của chương trình đã mang về cho Kỳ Duyên giải thưởng 45,1 triệu đồng. Như đã chia sẻ trước đó, người đẹp Nam Định sẽ trích một phần số tiền để đóng góp cho “Quỹ nữ sinh có hoàn cảnh khó khăn” của Đại học Ngoại Thương – ngôi trường mà cô đã, đang và sẽ gắn bó trong suốt quãng đời sinh viên.

Cũng theo luật chơi, Kỳ Duyên được phép lựa chọn cách “ra về“ khi chủ động dừng cuộc chơi. Hoa hậu Việt Nam 2014 đã không ngần ngại tiết lộ sở thích cảm giác mạnh nên muốn thử một lần xem sao. Và thế là khán giả truyền hình có dịp được tận mắt nhìn thấy hoa hậu Kỳ Duyên “rơi tự do” xuống hố.

Bảo Bảo

">

Kỳ Duyên một mình ‘hạ gục’ 8 chàng trai trên sóng truyền hình

Nhận định, soi kèo Tokyo Verdy vs FC Tokyo, 17h00 ngày 2/4: Bất phân thắng bại

{keywords}

Danh hài Nhật Cường tên đầy đủ là Võ Nhật Cường, sinh năm 1965.

Nhìn thấy các diễn viên chỉ bằng hình thể truyền tải được cảm xúc và câu chuyện đến người xem, anh đã quyết tâm tiếp cận bằng được môn nghệ thuật này.

Như sự sắp đặt của định mệnh, thời điểm ấy có một giáo viên từ Liên Xô về dạy ở nhà văn hóa thiếu nhi Phú Khánh, Khánh Hòa, Nhà Trang. Anh đến thi tuyển, đậu rồi theo thầy học.

“Từ đó, bản năng bắt đầu có. Trong lớp chỉ có vài ba đứa giỏi thôi và mình may mắn có trong số đó.

Hơn nữa mình lại là thiếu niên tiền phong, được đại diện cho tỉnh đi giao lưu trại hè với các tỉnh bạn. Mỗi lần như thế tôi lại được thể hiện tài năng ở các hội thi ca múa nhạc.

Hầu như mình đều giành chiến thắng vì chẳng mấy ai được tiếp xúc với kịch câm như mình ngày ấy. Nghĩ ra một tiểu phẩm bằng kịch câm khó hàng trăm lần bằng lời nói vì đòi hỏi trí tưởng tượng khủng khiếp.

Khi thi vào trường Sâu khấu, chỉ cần thể hiện vài đường là thầy cô đã biết mình có năng khiếu, vậy là đậu.

Hơn 2000 người đi thi nhưng chỉ chọn có 7. Vô trường vì to đầu nhất nên mình được làm lớp trưởng. Ngày ấy lớp có 14 người nhưng bây giờ theo nghề có 2,3 người. Được nhiều người biết tới chỉ có Nhật Cường, Hoàng Sơn thôi”, anh nhớ lại.

{keywords}

 

Những ngày cơ cực

Cũng như số đông sinh viên ngày ấy, Nhật Cường và các bạn đều đói. Hết bơm rồi vá xe, cả bọn kì cạch cũng chẳng được mấy đồng. Đã nghèo còn gặp cái eo, mượn xe của người ta còn làm mất, làm quần quật cũng chẳng đủ tiền đền.

“Cơm thì ăn theo tem phiếu, cứ hai thằng ăn chung một phần cơm, phần còn lại để dành mua cafe uống. Mỗi tháng được một ký thịt, một ký đường thì dùng chung, còn lại mang bán để dành tiền.

Thêm vào đó, lịch học bên trường kéo dài từ sáng tới chiều. Trưa đã ở lại trường, không ăn cơm được, tối lại về muộn chẳng còn cơm mà ăn. Nguyên tháng thèm cơm mà mấy thằng cũng chỉ ăn được vài lần.

Bế tắc quá, bốn thằng chơi chung quyết định bốc thăm xem đứa nào trúng thì cua nhỏ phát cơm để có về muộn thì nhỏ vẫn dành phần cơm cho. Ba thằng còn lại theo đó mà được hưởng. Đó là câu chuyện bi hài”, anh cười.

Cái đói hoành hành nhưng ước mơ được bước chân lên sân khấu còn rần rật hơn bao giờ hết. Thế là liều. Anh cùng mấy người bạn nữa lập nhóm tấu hài.

Nhưng ngày xưa đi diễn phải trốn vì nhà trường biết được sẽ đuổi học và trả về địa phương ngay lập tức.

Vất vả là vậy nhưng được làm công việc mình thích, ai cũng khoái. Có lần diễn cảnh đạp xích lô, Nhật Cường lấy hai cái ghế ghép lại, đang diễn say sưa thì ghế gãy, anh ngã nhào xuống sân khấu.

Mặt sượng trân, người thì đau nhưng danh hài vẫn cố vớt vát: “Xe bể bánh rồi, phải thay thôi”. Chính những câu chuyện dở khóc dở cười ngày ấy đã mang lại cho anh nhiều trải nghiệm và bản lĩnh sân khấu để có một Nhật Cường như ngày hôm nay.

Có lúc tưởng chừng hết đường theo nghề

Hết 4 năm Đại học, danh hài Nhật Cường về đoàn kịch nói Nha Trang. Được một năm tha thiết thì vì một vài lý do nội bộ, đoàn giải tán. Đang có tổ chức bỗng nhiên bơ vơ, anh cứ nghĩ đường nghề của mình vậy là xong, chấm hết.

Nhật Cường về lại nhà, phụ ba mẹ bán bánh. Thỉnh thoảng có mấy chương trình văn nghệ khóm, người ta kêu thì đi. Khoảng thời gian đó được danh hài gọi là “coi như bế tắc”.

Nhưng một ngày cũng như mọi ngày, anh nhận được được tín của Phước Sang với nội dung: “Vào Sài Gòn gấp, có công việc”, thế là khăn gói lên đường dù chẳng biết điều gì đang chờ đợi ở phía trước.

Vào lại Sài Gòn, anh ở nhà Phước Sang rồi viết đề cương thành lập sân khấu hài gồm những người anh em từng một thời sống chết trong trường Sân khấu.

Ban đầu, cả nhóm định đặt tên là Đời mới nhưng sau đó, nhờ sự gợi ý của đạo diễn Huỳnh Phúc Điền, họ quyết định đổi sang Tuổi đôi mươi.

Nhớ lại khoảng thời gian ấy, Nhật Cường kể: “Cả nhóm ăn khoai lang, khoai mì, uống trà đá để tập. Những gì được học ở trường, nhóm mang ra thể hiện hết. May mắn là được khán giả yêu thương rồi Tuổi đôi mươi kéo nhau đi thi hội diễn.

Sau đó, nhóm mới bắt đầu làm những vở kịch dài và tiếp tục thành công, mình cũng theo nghề luôn từ đó.

Thời điểm ấy, bên cạnh sân khấu, mình còn làm trợ lý và phó đạo diễn của một số phim như Lệnh truy nã, Mênh mông tình buồn... Mình như Thiên Lôi, ai kêu đâu đánh đó. Cuộc sống bấp bênh thật nhưng mê lắm, làm không biết ngày mai luôn.

Lúc ấy chỉ quan trọng khi bước lên sân khấu, được mọi người thấy công việc mình làm là sung sướng, còn chuyện có được treo tên, treo hình trên băng-rôn không quan trọng. Đến giờ mình vẫn nghĩ như thế”.

Theo Trí Thức Trẻ

Vợ NSND Tự Long lần đầu kể những tật xấu của chồng">

Quãng đời cơ cực của diễn viên hài Nhật Cường

友情链接