Nhận định, soi kèo Bilbao vs Osasuna, 23h30 ngày 30/3: Giữ vững top 4
(责任编辑:Ngoại Hạng Anh)
下一篇:Soi kèo góc Inter Milan vs Udinese, 23h00 ngày 30/3
Amazon định thiêu cháy làng tablet bằng Kindle Fire
Giá rẻ là đòn lợi hại nhất của tablet Amazon
Máy tính bảng Amazon: 5 vũ khí chống iPad
Amazon đấu Apple bằng cả tablet 7-inch và 10-inch
Tablet Amazon lấn át iPad?
" alt="Máy tính bảng Amazon giá sốc... 4 triệu đồng" />Marque M155 là tai nghe Bluetooth nhỏ gọn và nhẹ nhất của Plantronics: tai nghe chỉ nặng 7 gram, tương đương trọng lượng của một chiếc bút bi. Marque M155 sử dụng dịch vụ giọng nói Vocalyst để gửi bài đăng lên Facebook, Twitter, gửi email, tin nhắn văn bản hay kiểm tra tình hình thời tiết thông qua lệnh bằng giọng nói. Để trả lời điện thoại, thay vì nhấn nút, người dùng chỉ cần nói “answer” (trả lời).
Tai nghe Marque M155 chỉ nặng 7gram Mẫu tai nghe Bluetooth này tận dụng xu thế sử dụng di động trong công việc. Theo công ty nghiên cứu IHS, phân nửa tai nghe sẽ được dùng chung với smartphone.
" alt="'Nói để tweet' bằng tai nghe Plantronics Marque M155" />
Giang Nhu bị một tràng tiếng gõ cửa đánh thức, cô xoa xoa đôi mắt, mơ hồ từ cứng rắn từ trên giường ngồi dậy.
Động được một nửa lại có chút khó khăn, phản ứng lại được là vì sao, cô đau khổ dùng một bàn tay nâng cái bụng tròn vo.
Tiếng đập cửa bên ngoài dừng lại, biến thành người đàn bà lớn giọng gọi: "Tiểu Nhu, có ở nhà không?"
Không kịp nghĩ nhiều, Giang Nhu hàm hồ hướng ra ngoài hô một câu: "Tới đây."
Sau đó chậm rì rì vươn hai chân, tìm được dép bông dưới giường, nhét bàn chân có chút sưng phù vào, sau đó lại chống giường chậm chạp đi ra ngoài.
Bụng quá nặng, như là mang một quả cân lớn, cô phải dùng hai tay ôm lấy mới cảm thấy nhẹ nhàng hơn một chút.
Ra tới trong sân, Giang Nhu lấy then cửa lớn, đẩy cửa ra, trực tiếp đối diện với một người đàn bà đen gầy, tay xách giỏ rau.
Người này thấp hơn cô nửa cái đầu, mái tóc khô xơ, khuôn mặt tiều tụy, nếp nhăn trên khóe mắt và khóe miệng rõ ràng, có điều ngũ quan đoan chính, có thể nhìn ra diện mạo thời trẻ quả thật không tồi.
Bà ta nhìn đến Giang Nhu ra tới, khóe miệng lập tức kéo xuống, đôi mắt mang theo mấy phần khôn khéo quét khắp người cô từ trên xuống dưới một lần, cuối cùng tầm mắt dừng ở gò má ngủ đến in hằn nếp gấp màu hồng, ngữ khí có vài phần không tốt, cứng rắn chất vấn nói: "Ban ngày ban mặt đóng cửa cái gì chứ? Đã ngủ bao lâu rồi, có phải cô đã quên mình còn có một người đàn ông hay không?"
Giang Nhu vô tội chớp chớp mắt, sau đó cúi đầu.
Ngại quá, cô đúng thật là đã quên.
Lâm Mỹ Như bị bộ dáng đầu gỗ này của cô làm cho tức giận đến nghẹn, cũng không biết con trai mình sao lại xui xẻo như vậy, bị loại người như vậy quấn lấy.
Bà ta đen mặt moi moi trong túi quần, lấy ra một mớ tiền nhăn nhúm nhét vào trong tay Giang Nhu, lại đưa giỏ rau không được tươi lắm sang cho cô, thô bạo nói: "Lát nữa đến đồn cảnh sát chuộc người đi, cô không sợ mất mặt, tôi còn sợ mất mặt sao."
Tựa hồ lười đến liếc nhìn cô thêm một cái, nói xong liền xoay người rời đi.
Đi chưa được bao xa đã nghe thấy tiếng mắng mỏ trong miệng bà ta, cái gì mà "đòi nợ" rồi "quỷ lười".
Nhìn theo người đi xa, Giang Nhu một lần nữa đóng cửa lại, sau đó ôm đồ ăn trở về trong phòng.
Huyện thành nhỏ ở phương Nam xa xôi năm 1998, còn chưa được hưởng quá nhiều lợi ích từ cuộc cải cách mở cửa, phần lớn dân cư nơi này vẫn ở nhà gạch xanh lợp ngói đen.
Vào cửa chính là phòng khách, ánh sáng trong phòng khách không quá tốt, trên bức tường đối diện cửa lớn dán một bức tranh cây tùng lớn đón khách, bên phải treo di ảnh trắng đen của một ông lão, phía dưới kà đồng hồ treo tường kiểu cũ, mỗi một giây trôi qua đều sẽ phát ra âm thanh "tích."
Phía dưới tường bày bàn trà cao cùng chiếc bàn vuông, chiếc bàn vuông kê dựa tường, hai bên trái phải đều có một chiếc ghế.
Rất có cảm giác niên đại.
Giang Nhu đi qua, để đồ ăn cùng tiền lên bàn, lấy ấm trà rót cho chính mình một ly nước đun sôi để nguội.
Uống xong thoải mái thở ra một tiếng, ngồi lên chiếc ghế bên cạnh bàn, lau bớt mồ hôi trên trán, lại dùng tay phẩy phẩy gió, cũng không biết có phải do mang thai hay không, hiện tại cô đặc biệt sợ nóng.
Nhớ đến thời điểm huấn luyện ở trường cảnh sát trước đây cũng chưa bao giờ cảm thấy khô nóng như vậy.
Nghĩ đến cảnh giáo, lại cúi đầu nhìn cái bụng tròn vo, tâm tình Giang Nhu lại trở nên buồn bực.
Hai ngày trước, cô ngủ một giấc thức dậy liền phát hiện bản thân xuyên về hơn hai mươi năm trước, trở thành vợ cũ của gã tội phạm tử hình Lê Tiêu.
Muốn nói có điềm báo gì không, thì chính là vào hôm Lê Tiêu bị áp giải đi thi hành án tử, vừa lúc cô đứng trên hành lang nhìn thấy, người đàn ông với khuôn mặt vô biểu tình đột nhiên nâng mí mắt liếc nhìn cô một cái khi nghe đồng nghiệp gọi cô hai tiếng "Giang Nhu", ánh mắt hai người chạm nhau từ xa, cặp mắt lạnh băng, thờ ơ đó đã khắc sâu trong tâm trí Giang Nhu, vứt đi không được.
Thế cho nên buổi tối cô liên tiếp nằm mơ thấy ác mộng.
Nói đến Lê Tiêu, toàn bộ đồn cảnh sát quả thật là không có người nào không biết, không có người nào không hiểu, thời điểm Giang Nhu còn đang đi học, giáo viên đã lấy hắn ta làm ví dụ giảng cho bọn họ nghe, khi đó nhìn đến tư liệu cho thấy cô và người vợ cũ cùng hắn ta chạy trốn cách đây hai mươi năm có cái tên giống nhau như đúc, tâm tình còn có chút vi diệu.
Giang Nhu cũng không biết chính mình có cái vận khí gì nữa, thực tập tốt nghiệp vừa lúc đuổi kịp án tử của hắn ta, cô là người mới cái gì cũng không hiểu, chỉ có thể đi theo sư phụ sửa sang lại những tư liệu đó, cho nên so với những người trong trường học thì biết rõ ràng hơn.
Vụ án của gã Lê Tiêu này vô cùng phức tạp, người có liên quan rất rộng, thời gian xét xử kéo dài, động cơ phạm tội là vụ việc một bé gái tội nghiệp bị hãm hiếp và giết chết trong khuôn viên trường học, Lê Tiêu là người như thế nào thì khó mà nói, nhưng con gái anh ta thì xác thật là vô tội.
Giang Nhu đã xem qua ảnh chụp của cô bé, cô gái nhỏ kế thừa vẻ bề ngoài xuất chúng của ba mình, lớn lên cực kỳ xinh đẹp, cười rộ lên giống như thiên thần, căn cứ theo tư liệu, cô bé từ nhỏ đã có thành tích ưu tú, tính cách lại ôn nhu, lương thiện.
Đám người khi dễ cô bé là mấy nam sinh lớp trên, điều kiện trong nhà đều vô cùng hơn người, thêm nữa cũng chưa thành niên, sau khi xảy ra chuyện, trường học cùng với đồn cảnh sát địa phương đã nhanh chóng che lấp hết thảy.
" alt="Truyện Xuyên Thành Vợ Cũ Của Lão Đại Cưng Chiều Con Gái" />Bước 1: Vào trang tìm kiếm hình ảnh images.google.com
Bước 2: Trên hộp tìm kiếm, nhấp chuột vào biểu tượng camera ở phía bên phải
" alt="Mẹo hay tìm kiếm hình ảnh trên Google" />
"Cậu không sao chứ?" An Dương theo bản năng tới gần, mới phát hiện thân thể cậu cũng trần truồng.
An Dương vươn tay sờ trán cậu, bàn tay hắn bị nhiệt độ nóng bỏng thiêu đốt: "Cậu phát sốt rồi?"
Thấy thiếu niên ho khan không ngừng, An Dương vội đưa tay vỗ lưng cho cậu thuận khí.
Ai ngờ tay mới đụng vào cái lưng bóng loáng như lụa kia, đột nhiên thiếu niên cả người run rẩy: "Tôi...Tôi thật sự không thể làm nữa..." Giọng cậu khàn khàn như cố sức nói, trong giọng nói mang chút cầu xin.
Làm gì? Muốn làm gì cũng chờ khỏi bệnh rồi làm!
An Dương trong lòng sốt ruột, vén chăn xuống giường, phát hiện mấy bộ quần áo đáng thương rơi lả tả trên mặt đất, hắn cũng không để ý tới nhặt lên mặc xem như ứng phó gấp, lập tức ôn nhu trấn an thiếu niên: "Cậu đừng gấp, tôi đi gọi người."
Đôi mắt thiếu niên trở nên vô cùng sợ hãi, cũng không biết cậu lấy đâu ra lực tóm lấy An Dương, run rẩy nói: "Tôi...tôi làm, anh đừng gọi...gọi bọn họ vào, tôi làm." Nói xong lại ho khan, hoảng sợ giống như muốn ho ra máu vậy.
Cậu bạn này, rốt cuộc cậu muốn làm gì hả? Có gì khỏi bệnh rồi lại làm? Cho dù có là thi đại học cũng không liều mạng như cậu đâu!
" alt="Truyện Xuyên Thành Tra Công Đi Ngược Kịch Bản" />
Năm sáu tuổi, vừa khai giảng được hơn một tháng, hai anh em đã thay phiên nhau bị viêm ruột thừa, phải phẫu thuật và điều trị liên tục bốn tuần liền. Xuất viện đi học lại chưa được bao lâu, hai đứa lại tiếp tục nhiễm trùng đường ruột, trị dứt điểm chắc cũng phải hơn nửa tháng. Số ngày nghỉ vượt quá quy định của trường, vậy là mẹ quyết định cho hai anh em học trễ một năm.
Năm lớp năm, Tuyên gặp phải sự cố khiến cho tâm lí sang chấn nghiêm trọng, không thể tiếp tục cùng anh mình hoàn thành việc học song song với nhau. Vậy nên cũng từ đó, Dương chính thức đi trước cậu em một lớp đúng với danh nghĩa "làm anh" của mình.
Gia đình Tuyên và Dương còn có một người con nuôi tên Kỳ, vì mồ côi ba mẹ từ nhỏ nên Kỳ được bà nội rước sang Mỹ nuôi dưỡng cho đến hiện tại. Gia đình Tuyên cũng gửi trợ cấp đều đặn để cậu con nuôi có một môi trường học tập tốt nhất. Nếu không phải lần này bà nội của hắn bệnh nặng không qua khỏi được, hắn chắc chắn sẽ không quay về Việt Nam, nói về quyết định này có lẽ hắn đã đắn đo suy nghĩ rất lâu, chỉ là hắn cũng không tài nào nghĩ ra, sự xuất hiện của mình lại náo loạn cuộc sống của một người cả đời như vậy.
...
"Tuyên, dậy đi con! Sao nằm đây ngủ vậy?"
"Mẹ..."
Giọng của mẹ nhè nhẹ cất lên đâu đó từ bên kệ dép, Lam Tuyên dụi mi mắt vài cái rồi mới chống tay ngồi dậy.
Hôm nay là thứ bảy, sau khi chạy bộ về, Tuyên tranh thủ chuẩn bị phần đồ ăn sáng cho mình để kịp đến trường. Học nửa buổi ở trường thì lại quay trở về nhà với một cơn đau đầu nhẹ, chỉ ngồi xem chương trình tivi một chút mà lại thiếp đi lúc nào chẳng hay.
"Thằng Dương đâu? Vẫn chưa về sao?"
"Anh hai có hẹn với bên hội học sinh chiều nay!"
Vốn là một bác sĩ tâm lí có tiếng rất giỏi. Nhiều năm nay mẹ còn lấn sân hoạt động cộng đồng kèm theo công tác xã hội để giúp đỡ những trường hợp không được may mắn.
Nhưng bởi vì lo cho công việc nhiều quá, mẹ cũng không có nhiều thời gian để quan tâm chính con ruột của mình. Hai đứa nó nương tựa vào nhau tự mình trưởng thành là chính, nhưng phải kể từ lúc Tử Kỳ đồng ý trở về, mẹ đã dành không ít thời gian của mình để lo lắng cho toàn bộ thủ tục của nó, duy chỉ có việc ra đón tận sân bay là mẹ không thể, bởi vì hôm nay còn phải tranh thủ sang nhà nội hoàn thành công việc gì đó. Ngậm ngùi đem trọng trách giao lại cho cậu con lớn, cứ tưởng đâu là chắc ăn rồi kia chứ?
"Ủa? Mẹ dặn nó chiều ra sân bay Liên Khương rước thằng Kỳ mà! Em con ít khi về Việt Nam, không để nó tự đi tự về được đâu! Bây giờ mấy giờ rồi?"
Tuyên điềm tĩnh liếc nhìn đồng hồ, còn nhàm chán ngáp dài một cái. Chuyện nhà có thêm thành viên mới không hề để lại được chút hứng thú nào trong thái độ.
"Anh hai có dặn con đi rước nó rồi, với lại hơn tám giờ tối mới hạ cánh mà, bây giờ mới bốn năm giờ!"
"Vậy thì được, mà con rước thì mẹ càng yên tâm hơn! À Tuyên, con có bằng lái ôtô rồi thì lấy xe của ba mà đi rước em cho ấm..."
"..."
Thật ra từ sớm mẹ cũng muốn Tuyên sẽ là người đi đón Tử Kỳ, chẳng qua sợ tính cách khó chịu của nó nói ra lại phiền thêm mấy câu từ chối nữa. Dù sao Dương vẫn nhiệt tình hơn, vậy mà nó lại có thể nhận lời giúp anh trai một cách nhanh nhẹn như vậy, khác hẳn với cách nó đã từ chối lời đề nghị tế nhị ban đầu của mẹ.
"Mà nè... đưa Tử Kỳ về nhà thì sắp xếp cho nó ở chung phòng với con luôn đi!"
"Mẹ nói gì?"
Lần này thì Lam Tuyên không ngáp ngủ nữa, hai mắt bỗng nhiên sáng bừng cùng một lúc chỉ vì câu nói của mẹ.
"Mẹ nói con dọn dẹp phòng cho Tử Kỳ ngủ chung chứ sao?"
"Không được! Con quen ở một mình từ lâu rồi mà!"
Mẹ cũng biết đề nghị của mình chắc chắn sẽ không nhận được đồng tình từ thằng con trai khó chịu trước mặt. Nhưng mà những lời mẹ đang nói vốn dĩ không phải là đang thương lượng với nó, mẹ hiện tại đang yêu cầu nó. Một yêu cầu vô cùng tối cao, khiến thằng bé buộc phải chấp nhận bằng tất cả sự nhiệt tình.
"Con thử làm chưa mà biết mình không làm được?"
"Nhưng mà... tại sao lại là phòng của con? Anh hai thì sao? Con tưởng thằng kia về sẽ ở phòng của anh hai, anh hai chủ yếu ở kí túc xá của trường, cả tuần về nhà có hai ba lần, sao không để thằng kia ở trong đó đi?"
Ở nhà thì Lam Tuyên rất hiếm khi lớn tiếng và phân bua, vậy mà giờ cũng biết bức xúc bắt đầu lên giọng tị nạnh, nhưng mà trước giờ vẫn như vậy, bởi vì nhà không có con gái nên đối với mẹ thì anh trai yếu đuối mỏng manh cứ như công chúa. Tị nạnh với công chúa của mẹ cũng không hề có kết quả tốt đẹp là mấy. Thái độ cáu gắt đó của thằng con trai, chỉ một từ không đủ chuẩn mực cũng đã bị mẹ trách rồi, mẹ nói ra câu nào sau đó, ánh mắt nhận tội của Lam Tuyên cũng dần hạ xuống theo từng câu chữ.
"Thằng kia là thằng nào?"
"Con xin lỗi, ý con là sao mẹ không để Tử Kỳ ở phòng của anh Dương đi..."
"Thằng bé từ nhỏ đã không có anh em ba mẹ ở cùng, mang nó về Việt Nam rồi cho nó một phòng riêng như vậy có ý nghĩa gì?"
"..."
Nhìn cái vẻ im lặng thế kia, có lẽ là đã tám chín phần muốn chấp nhận rồi. Vậy mà mẹ vẫn cố tình châm thêm vài ba câu chèn ép, ép đến khi thằng con khó chịu buộc lòng lên tiếng mới thôi.
"Mẹ cũng tính để cho hai đứa ở chung ngay từ đầu rồi, để con giúp đỡ nó quen với cuộc sống ở đây. Cái phòng tập nhảy của con đó, sau này mẹ sẽ cắt bớt đi để nới rộng phòng cho thằng Kỳ ở, chứ cái phòng chỗ cuối hành lang nhỏ quá, cũng không được thoải mái cho lắm!"
"Đừng cắt phòng tập nhảy của con mà mẹ, như vậy là chưa có đủ rộng đâu... còn cắt đi nữa con tập sao được?"
"Con đó, con có biết thằng Kỳ đột ngột quyết định về đây nên mẹ không kịp sắp xếp phòng cho nó không? Nếu đã biết thì đừng khiến mẹ khó xử, cái gì con cũng không chịu được thì mẹ sẽ cho con ra ngoài ở!"
"Con biết rồi... để con sắp xếp phòng... con không ra ngoài ở đâu, mẹ cũng đừng cắt phòng tập nhảy của con!"
Thật ra ba mẹ vốn cũng đang kinh doanh tận ba bốn khu homestay gần đây. Chuyện Tử Kỳ có chỗ ngủ hay là không đâu phải chuyện khó khăn gì, chẳng qua thừa biết mẹ muốn cho Tử Kỳ cảm giác gần gũi. Thế nên Lam Tuyên cũng chẳng còn cách khác, vừa không muốn phải ở cùng với Tử Kỳ, vừa không muốn hy sinh cái phòng tập nhảy đầu tư to bự, đành chủ động đứng dậy xách đồ lên lầu, đi tới cuối hành lang, nơi có cái phòng trống mà mẹ nhắc đến. Tranh thủ dọn dẹp cho người ta có một chỗ ngủ thoải mái trước khi bị mẹ sờ gáy thêm một lần nữa.
Dọn một mạch từ lúc bắt đầu cho đến hơn tám giờ tối mà quên không ăn uống gì, quên luôn cả nhiệm vụ đi rước Tử Kỳ mà anh hai đã nhờ vả trước đó. Thế là dù không hề cố ý, Tuyên vẫn bỏ Tử Kỳ đáng thương hết sức đứng ôm cái bảng có ghi tên mình ở ngoài sân bay, chờ đến khi người xung quanh đó giãn dần.
"Thuê bao quý khách vừa gọi..."
Tử Kỳ đợi hơn ba mươi phút nên cũng bắt đầu nóng lòng thử gọi vào số mà mẹ đã đưa trước đó. Hắn không biết đây là số di động của anh hai, người còn đang tất bật công việc ở hội học sinh, lúc bắt đầu cuộc họp, Hàn Dương vốn đã tắt chuông rồi.
"Mấy người này, sao không có ai online để gọi vậy ta..."
Loay hoay tìm lại địa chỉ trong điện thoại, mà điện thoại của hắn thì cũng đã nghịch suốt chuyến bay dài. Không mang theo cục pin dự phòng đúng là một sai lầm lớn, vừa đọc được tên đường thì điện thoại cũng "ngáp ngáp" tắt nguồn mất tiêu.
Hắn đã mua được một cái sim tạm thời, những cũng chẳng có cách gì để liên lạc người nhà ra đón. Trong khi đó, dù anh hai đã cẩn thận gửi cho hắn số điện thoại của Lam Tuyên, nhưng Tử Kỳ lại để chế độ máy bay trước khi nhận được tin nhắn.
Làm xong thủ tục nhập cảnh rồi, hắn còn phải di chuyển từ Sài Gòn về Đà Lạt, cũng không nghĩ là mình xui xẻo đến mức như vậy, Tử Kỳ ỷ y vào số phần trăm pin còn lại trong máy, ỷ y vào trong sự bất cẩn của mình.
Lẽ ra, hắn vẫn còn một cách là ngồi đợi ở chỗ sạc miễn phí, nhưng trớ trêu làm sao khi trạm sạc này lại sử dụng dây cáp để kết nối, điện thì có nhưng không có dây để cắm. Hắn bực dọc lảm nhảm mấy câu tiếng Việt đầu tiên trên mảnh đất mẹ.
"Thời buổi nào rồi còn sài dây cáp nữa chứ? Đã cho sạch miễn phí sao không cho xài đế sạc không dây luôn đi!"
"Người ta cho sạc free là may lắm rồi còn đòi với hỏi!"
Một người ngồi bên cạnh lên tiếng đáp lại đôi chút thắc mắc của hắn.
"..."
Ừ thì người ta phản bác câu than phiền của hắn cũng không hề sai. Nên hắn cũng tự biết an phận chọn cách im lặng mà quay lưng đi.
Cuối cùng cũng không đủ kiên nhẫn chờ đợi thêm nữa, Tử Kỳ quyết định kéo chiếc vali của mình ra bên ngoài tìm bắt taxi. Vị trí ít nhất mà hắn biết được chính là "Chợ Đà Lạt". Nhưng từ chợ về nhà tiếp theo phải đi thế nào thì hắn bó tay toàn tập, niềm hi vọng cuối cùng là phải làm sao có thể tìm được một chỗ để sạc điện thoại trước đã. Rơi vào tình thế này hắn chỉ ước mình vẫn còn ở Mỹ, ghé vào bất kì cửa hàng tiện lợi nào cũng có thể sạc miễn phí, chỉ cần đặt điện thoại lên đế và ăn xong phần gà rán mà thôi.
...
Dòng người ngoài kia dù vội vã nhưng ai cũng có một người nhất định đang chờ, nhìn qua nhìn lại chỉ một mình hắn loay hoay tự tìm taxi, mà taxi tầm này đều đã có người gọi sẵn từ trước, muốn tìm một chiếc chưa có khách để chui vào thôi cũng khó vô cùng.
"Meo!"
Hắn thở dài ngán ngẩm nhìn ra một vùng trời đêm bắt đầu tí tách mưa rơi. Cảm thấy mình rất giống một chú mèo con lạc chủ. Nhưng mà cái tiếng "Meo" vừa rồi thì không phải do hắn kêu đâu nhé.
"Meo!"
Dưới lề đường chẳng biết từ đâu chui ra một con mèo nhỏ, là mèo Anh lông ngắn trông rất đáng yêu, cổ nó có đeo vòng nhưng lại lang thang sợ đến phát run, nép vào dưới bánh của một chiếc taxi ngay trước mặt hắn.
"A a a... Anh gì ơi, chờ chút đã..."
Tử Kỳ từ lúc nhỏ đã rất thích mèo, cho nên trước mắt hắn chuyện một con mèo đáng thương bị cán sẽ thật kinh khủng. Hắn liều mạng chạy ra, mặc trời mưa chặn ở trước đầu taxi ra hiệu để tài xế đừng lăn bánh. Người tài xế nghe thấy tiếng của đối phương hốt hoảng thế kia đương nhiên không đạp ga nữa, phút chốc khi hắn cúi xuống ôm bé mèo vào lòng, cũng là lúc Lam Tuyên đội mưa từ trong thành phố chạy tới tìm hắn, vốn đã gần đến mức đó rồi nhưng lại không ai nhận ra ai.
"Meo, chủ của mày đâu? Mày đi lạc hả... tội nghiệp, giống tao quá à..."
"Meo..."
Nhìn khung cảnh lạ lẫm trước mắt, Tử Kỳ thở dài cúi xuống nói thì thầm với con mèo đáng thương ở trên tay.
"Mày nói coi, giờ tao phải làm sao..."
Một mình lo cho bản thân đã không xong, lại còn rước thêm cả con mèo này nữa.
"Để xem..."
Chiếc vòng cổ của nó có khắc tên "Miu", mặt sau kèm với số điện thoại của chủ. Nhưng dù sao thì cũng rất lấy làm tiếc vì điện thoại trong túi hắn đã hết pin rồi.
"Thôi mày chịu khổ với tao một chút đi nha, chút nữa tao có chỗ dung thân tao sẽ tìm chủ cho mày! Được không?"
"Meo!"
" alt="Truyện [BL] U Mê" />
- ·Nhận định, soi kèo Samgurali Tskaltubo vs Kolkheti Poti, 23h00 ngày 1/4: Tiếp tục cải thiện
- ·Truyện Gia Đình Cực Phẩm Quấy Đục Showbiz
- ·Máy ảnh không gương lật đầu tiên của Nikon
- ·Truyện Bối Đạo Nhi Trì
- ·Nhận định, soi kèo AF Elbasani vs KF Tirana, 23h00 ngày 31/3: Chưa thể đột phá
- ·Truyện Quỳ Xin Nữ Chủ Buông Tha Bổn Cá Mặn
- ·Truyện Cô Nàng Ham Tiền Của Tổng Giám Đốc Kiêu Ngạo
- ·MacBook Air sẽ có phiên bản 15 inch
- ·Nhận định, soi kèo AF Elbasani vs KF Tirana, 23h00 ngày 31/3: Chưa thể đột phá
- ·Lại chạy đua smartphone “siêu khủng”
Vòng tay Jawbone Up
Hãng Jawbone, thương hiệu nổi tiếng với các thiết bị Bluetooth đã cho ra đời một chiếc vòng tay Jawbone Up xinh xắn, có thiết kế trẻ trung với nhiều màu sắc cá tính cùng hoa văn zíc zắc nhưng lại cực kì hữu ích với sức khỏe của bạn.
Thiết bị này sẽ giúp bạn kiểm tra xem món ăn của bạn có quá nhiều calo hay không. Nó có thể rung theo chu kì để báo thức cũng như nhắc nhở bạn đi lại để tránh ngồi quá lâu ở một vị trí, gây ảnh hưởng đến sức khỏe.
Bạn chỉ cần đeo chiếc vòng này vào cổ tay như một đồ trang sức, Up sẽ thực hiện những tính năng như đếm bước đi, theo dõi chế độ tập thể dục cũng như nghỉ ngơi của bạn. Nhờ có một bộ cảm biến tích hợp trong Up, chiếc vòng có thể biết được bạn đang ngủ sâu đến chừng nào. Up chia sẻ thông tin ghi lại được cho ứng dụng của iPhone hoặc smartphone Android thông qua Bluetooth.
Tai nghe chống ồn Sony MDR-NC200D
Tai nghe chống ồn được đánh giá cao này có thể loại bỏ tới 98,2 % tiếng ồn xung quanh, giúp bạn nghe nhạc một cách yên tĩnh nhất. Thiết bị này có pin AAA, có thể hoạt động liên tục trong vòng 22 giờ, tất nhiên hiệu suất của nó sẽ thay đổi tùy thuộc vào cài đặt của bạn.
NC200 có thiết kế dạng chụp tai với các ốp tai dạng mở, phẳng và không có viền ốp tai, đem đến cho người dùng sự thoải mái và dễ chịu trong khi đeo và đặc biệt là rất phù hợp với những người phải sử dụng tai nghe trong thời gian dài.
Sony MDR-NC200D cũng rất nhẹ vì vậy có thể dễ dàng mang theo khi đi du lịch.
Bộ gá điện thoại trên xe Exomount
Thiết bị này có thiết kế kiểu kẹp, phù hợp với bất kì chiếc điện thoại cũng như có thể dễ dàng gắn vào bất cứ bảng điều khiển xe nào. Khi sử dụng thiết bị này, bạn sẽ không phải dùng tay khi thực hiện cuộc gọi cũng như ứng dụng GPS trong lúc lái xe
Ổ cứng Western Digital My Passport Essential SE
" alt="Những phụ kiện công nghệ tuyệt nhất 2011" />Dưới đây là những hình ảnh về Sharp LC-80LE632U 80 inch vừa ra mắt.
Với kích thước lên tới 80 inch, Sharp LE632 series của Sharp là dòng TV LED lớn nhất thế giới hiện nay và vượt qua kỷ lục 75 inch mà model Samsung D9500 từng nắm giữ từ đầu năm 2011.
Model 80 inch của Sharp sở hữu kiểu dáng tương tự như những dòng LED tầm trung LE700M.
Không có 3D nhưng LC-80LE632U vẫn được trang bị màn hình Full HD với công nghệ quét hình Fine Motion 120Hz.
" alt="Ảnh TV LED lớn nhất thế giới" />iPhone 4S đọ máy ảnh với binh đoàn Android
Apple bán hơn 4 triệu iPhone 4S trong 3 ngày
" alt="Giá thành iPhone 4S chỉ có 188 USD" />
- ·Soi kèo phạt góc Bournemouth vs Man City, 22h30 ngày 30/3
- ·UFO lại xuất hiện trên trời đêm Chile?
- ·Những mốc son trong sự nghiệp của 'Phù thủy' Jobs
- ·So sánh iPhone 5, Droid Bionic, Galaxy S2
- ·Soi kèo góc Getafe vs Villarreal, 19h00 ngày 30/3
- ·Smartphone 4G bùng nổ mạnh mẽ trong 5 năm tới
- ·So sánh iPod Touch 4 và Galaxy Player 5.0
- ·Sony bắt đầu bán TV LED 3D HX720
- ·Nhận định, soi kèo GAIS vs AIK Solna, 0h100 ngày 1/4: Đầu xuôi đuôi lọt
- ·Smartphone 4G bùng nổ mạnh mẽ trong 5 năm tới